![]() |
![]() |
![]() |
|---|
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
母親,我要對您說! |
|---|
| 母親 -- 這是一個多麽偉大,而又多麽受世人尊崇的名詞。多少年來人们為感激和表彰母親这种吃苦耐勞的偉大精神,而把每年的五月第二 |
| 二個星期日,定為母親節。其意義與目的就是教育世人,記住母親這個偉大名字,勿忘她的美德,要世世代代的弘揚下去,讓 |
| 她的光輝永放光芒。 |
| 我的母親是一個平凡的母親,說她平凡,是因爲她一生沒做過動人事績,甚至沒離開過家庭,可她把她的全部精力,美好青春和一 |
| 顆母愛之心,全心全意地獻給了家庭和我們幾個子女身上,生活中幾乎沒有她自己。幼時我們家裏住在小鄉村,父親出外打工,家 |
| 中日常生活和撫養教育子女的兩负重擔,都压在她的肩膀上。可她從沒說一句困難的話,我們從小到大,就沒聼到母親叫過一次苦。 |
| 天大的困難,她縂是把汗水流在臉上,把眼淚藏在心中,這種情,這種愛,只有母愛才能做到。我們就是在這種母愛的懷抱中成長 |
| 壯大,成家立業,過著美滿幸福的生活,這個源泉和力量來自偉大的母愛! |
| 因此,在母親節來臨之際,我們子女要對慈愛的母親說一句“媽媽,我愛您,永遠的愛您!” |
| 二十世紀,五十年代的鄉村,別説家境貧寒,唸不起書,就是有錢人家的子女也很少把孩子送到學校讀書,可是我們的母親一生最 |
| 大的希望,就是要把子女一個一個都送進學校。她曾經說,只要你們肯讀書,就是砸鍋賣鐵,沿街乞討也要供給你們唸書。她的願望 |
| 就是寧願自己受苦受累,也要把子女培養成人,儘管不是棟梁之材,也要成爲社會上的有用的人。 |
| 我們在城裏讀書,需要學費,生活費,家中再困難,母親总是東挪西借都按時把錢給我們寄來。當我們收到錢後,我們清清楚楚的明 |
| 白,這點錢雖然不多,但它却是父母的血汗錢,它充滿著雙親的汗水與淚水。我們就餐時,吃在嘴裏,卻暖在心中。我們的母親之 |
| 所以有這麽偉大的高尚境界,這和她出身的家庭和自身的努力,她讀聖賢書,懂得寒門出孝子,白屋出公鄉的道理。 |
| 當我們一個個從不同的學校畢業,走向社會後,她又諄諄的教導我們,在工作上做一個堂堂正正的人等等。敬爱的母親!我們長大了 |
| 都離開了您!一個接一個,跟鴿子似的。您住在家,我們有時候買給您很多禮品,可是您捨不得吃,捨不得用,我們知道後,說過您, |
| 可您總是不改。母親!又有時我們想為您分擔一些,可是提起,您卻總是說去做你們的事吧!媽媽的肩膀還扛得住! |
| 母親!是偉大的,是無私的,是無止境的。一生對我們子女關懷愛護和教育是無微不至的。可以說我們現在所有的一切都與母愛脫 |
| 離不開的。現在我們也有自己的子女,為人父母了,才從内心知道母愛的偉大,真是永遠寫不完的文,永遠說不完的話。 |
| 最近母親已經住院,在醫院裏的時間,我們子女常常來探望,看到母親醒來,我們驚喜得滿臉都是眼淚水!我們清楚地看到媽媽瘦 |
| 削的臉頰抽搐了,一下仿佛想説話,但是又說不出來,每当這個時候,我们的眼淚就嘩嘩抑制不住的流出来!有時我一次又一次的囘眸, |
| 依依不捨地看著母親躺在床上模糊虛渺的身影,我又覺得鼻腔發酸不由得眼眶朦朧起來!母親啊!有多少的日子了,我們子女的心中, |
| 一直藏著一句,想對您說,媽媽!我們深深的愛著您! |
| 我們做子女的,每天每夜向菩薩祈禱保佑媽媽早日康復,我們也不得不再發自内心的呼喊。母親!祝您平安!健康! |
| 願天下所有的母親 吉祥如意,幸福! |
NÓI VỀ MẸ (nhân dịp lễ mẫu thân)Mẹ là ánh sáng,là quê hương,là điểm tựa,là nhịp cầu cho đàn con được khôn lớn nên người trong xả hội và tạo hạnh phúc tương lai được tươi sáng cho đàn con.Mẹ sẳn sàng hy sinh cả cuộc đời mình để đánh đổi hạnh phúc cho con caí,Mẹ là tất cả có phải vậy không các thân hữu. Mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh ra ta,cương mang ta trong bụng Mẹ 9 tháng 10 ngày thật không phải là dễ dàng đâu các bạn.Khi ta bắt đầu thụ hình hài một em bé trong bụng Mẹ thì từng li từng tí từng mọi cử động và di chuyển thì Mẹ cũng điều lo âu,quan tâm đến đứa con trong bụng,sợ nó đau,sợ nó mất ngủ và sợ nó ăn không đủ,thật tội nghiệp cho các người Mẹ trên cõi trấn gian này.Thật sự thì nói sao cho hết sự lo âu của người Mẹ đối với con mình. Rồi khi ta được sinh ra đời,từng bước đi,từng miến ăn,từng chi tiết của nhu cầu cuộc sống không có chổ nào mà vắng thiếu sự chăm sóc của người Mẹ cả.Ngày qua ngày ta cứ lên dần lên trong xả hội và bước chân vào cuộc sống của riêng chính bản thân ta. Để lăng lộng với cuộc sống trong xả hội hầu để tạo dựng cho ta được một cuộc sống vững chắc và hạnh phúc cho riêng ta.Trong lúc này thì người Mẹ cảm thấy rất an uỉ khi thấy con mình đã khôn lớn có địa vị vững chắc và sự nghiệp tốt đẹp thì chắc người Mẹ vui sướng vô cùng đúng không các bạn.Nhưng theo tôi thì người Mẹ lại có một tâm trạng khác ngược lại với sự thành công của con cái mình là buồn hiu quạnh khi chim con đã đủ long đủ cánh thì sẽ không còn gần guĩ với mình nữa,nhưng bậc đấng sinh thành không bao giờ muốn ràng buộc tương lai của con cái dù trong lòng không bao giờ muốn con cái rời xa mình nữa bước cả một cuộc đời của họ.Thật sự thì không bút mực nào diễn tả cho cạng được nỗi lòng thương con của người mẹ cả vì nó sâu thâm thẩm không có đáy. Rồi khi con cái đã ở xa Mẹ một góc trời và thời gian cứ lẳng lặng trôi qua thì tâm trạng của Mẹ càng lúc càng buồn bã,con caí đã không còn sống chung với mình mà lại còn ít thấy liên nữa thì còn gì để mà vui.Rồi một sớm một chiều Mẹ đã khuất bóng sau đồi về cõi thiên thai thì không còn ai để cho mình về nương tựa trong những lúc khó khăn trong cuộc sống đầy chôn gai này. Tôi thật may phước không có vướng vào vấn đề này,tuy Mẹ tôi không còn trên hồng trần nữa nhưng từ khi tôi được Mẹ tôi ban cho tôi cuộc sống, sinh ra tôi cho đến khi Mẹ lìa trần thì tôi và Mẹ chưa bao giờ rời xa nữa bước trong cuộc đời bể dâu này. Cho nên nhân dịp lễ Mẫu Thân các bổn phận làm con cái ta nên tạo cho bậc sinh thành một niềm vui vô tận trong lòng khi họ còn ở trên dương thế. Chúc cho các bạn được hạnh phúc bên Mẹ trong ngày Lễ( Mẫu Thân). By HoàiVọng |
|---|
父母
|
|---|