binhhoa-ninhhoa.org

 

關聖帝君
QUAN THÁNH ĐẾ QUÂN

Đức Quan Thánh Đế Quân, hay gọi đầy đủ là: Đức Hiệp Thiên Đại Đế Quan Thánh Đế Quân, là Đệ Tam Trấn Oai Nghiêm, là Thần trung nghĩa.

Ngài có nhiều danh hiệu, xin kể ra sau đây các danh hiệu thường

 gặp: Quan Công, Công, Quan Thánh, Quan Đế, Nhân Đức Thánh Quân, Phục Ma Đại  Đế, Thần  Oai Viễn Trấn, Phật Già Lam, Cái Thiên Cổ Phật,....

Ngài giáng trần nơi nước Trung Hoa vào cuối thời nhà Hán, họ Quan, tên Vơ (hay Vũ), tự là Thọ Trường, sau đổi lại là Vân Trường, người đất Giải Lương, tỉnh Hà Đông (có sách chép Ngài sinh tại Bồ Châu).

Theo Trung quốc Sử lược, Ngài bị giết chết năm 219 sau Tây lịch, và theo truyện Tam Quốc Chí, Ngài bị Tôn Quyền xử trảm, năm đó là năm Kiến An thứ 24, hưởng được 58 tuổi. Do đó, ta có thể suy ngược ra năm sanh của Đức Quan Thánh là: 219-57 = 162 sau Tây lịch.

        Vậy, Đức Quan Thánh sanh năm 162 và mất năm 219 sau Tây lịch, hưởng thọ 58 tuổi.

Theo sách Minh Thánh Kinh, thân phụ của Quan Vơ là Quan Nghị, tự là Đạo Viễn, ông nội là Quan Thẩm tự là Vân Chi, và ông cố là Quan Long Phùng.

Theo truyện Tam Quốc Chí, Quan Vơ ḿnh cao 9 thước, mặt đỏ như thoa son, mắt phượng mày ngài, tướng mạo đường đường, oai phong lẫm lẫm, Ông có bộ râu 5 cḥm rất đẹp được vua Hán Hiếu Đế khen là Mỹ Nhiêm Công và được vua phong cho chức Thiên Tướng Quân, Hán Đế c̣n phong cho Ông chức Hán Thọ Đ́nh Hầu và sai đúc ấn ban thưởng.

 Ngài họ Quan, tên Vơ, tự là Vân Trường, người đất Giải Lương, tỉnh Hà Đông, sinh ra và lớn lên trong thời loạn lạc, đất nước bị phân tranh, cường hào, ác bá, giặc giă nỗi lên khắp nơi quấy nhiễu dân lành, nên Ngài muốn đầu quân trừ giặc, cứu an bá tánh.

Ngài được người đời xưng tụng là ‘vạn cổ nhất nhân’, đây là một nhân vật có thật trong lịch sử Trung Hoa đời nhà Hậu Hán. Về sử thi, La Quán Trung trong tam quốc  diễn  nghĩa  đă đề cao: tu, tề, trị, b́nh và gọi ‘NGHĨA’ là cái đức lớn nhất của người quân tử. Cũng do quan niệm đó nên tiên sinh đă mở đầu tác phẩm của ḿnh bằng câu chuyện đào viên kết nghĩa của Lưu - Quan - Trương.

Cũng qua cái đức ‘NGHĨA’,tác giả của Tam quốc Chí đă ca tụng Quan Công là người trượng nghĩa như núi, thà chịu chết theo quân lệnh, chứ không thể nhẩn tâm vô t́nh như thói đời đen bạc xưa nay, ăn chén đá bát, phản trắc hại người, v́ quyền lợi, danh vọng, có thể ra tay sát hại bạn bè, người thân; Khi bắt được Tào Tháo tại Hoa Dung Đạo Ông đă tha chết cho Tháo v́ nghĩ đến ân nghĩa sâu nặng. Quan Công, trong lúc bị sa cơ cũng không v́ ‘ thượng mă đề ngân, hạ mă đề kim’, một ngày tiểu yến, ba ngày đại tiệc, ham mê phú quư mà đầu hàng Tào Tháo. Cho nên vừa nhận được tin Lưu Bị đang tá túc với Viên Thiệu ở tận Hà Bắc, rất xa xôi lại là chốn đại cừu. Nhưng ông đă bất chấp mọi hiểm nguy, lập tức trả hết mọi vàng bạc gấm vóc và những ǵ Tào Tháo đă ban cho, chỉ xin con xích thố mă, vốn là một hảo mă đương thời, ngày đi ngàn dặm, để làm phương tiện pḥ nhị tẩu lên đường t́m anh ngoài biên ải xa xăm.

Cảm khái trước một con người toàn vẹn nghĩa khí, nên các vị Vua nhà Thanh đă sắc phong cho ông là Quan Thánh Đế Quân, được cùng với Đại Nguyên Soái nhà mạt Tống là Nhạc Phi thờ chung trong ngôi vơ miếu uy nghi tại Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, ngang hàng với văn miếu thờ Đức Khổng Tử. Cũng v́ thế nên từ đó đến nay người Hoa và hầu hết các dân tộc theo Tam giáo tại vùng đông nam Châu Á, trong đó có VN, đều thờ Quan Công, cũng chính là thờ cái đức độ thiên thu nghĩa khí, vạn cổ nhất nhân, vạn cổ tinh hoa và nghĩa khí quần hùng của một nhân vật lịch sử, gần như xưa nay không mấy người sánh kịp.

Là kẻ hậu bối, ngày nay, là con là cháu trong Bang, xin được dâng lên Ngài Quan Thánh ḷng cung kính, ngưỡng mộ vô biên.

Sưu tầm, biên tập

 (Nhân dịp lễ vía Ngài Quan Thánh Đế Quân 24/6/ Mậu Tư)

郭進剛

Quách Tấn Cang

 

binhhoa-ninhhoa.org